Giỏ hàng

Người bệnh ung thư tiết lộ “Điều đáng sợ hơn cả đau đớn”

Trong 6 tháng điều trị ung thư tại bệnh viện, cô gái trẻ đã nhiều lần chứng kiến cái chết đến với người cùng phòng vì căn bệnh ung thư máu, đã nhiều đem sợ hãi không ngủ được khi nghĩ đến bản thân.

 

10 ngày sau khi xuất viện, Nguyễn Thị Vân Anh – nữ sinh ĐH Ngoại Thương mắc căn bệnh ung thư máu đã bắt đầu vui vẻ trở lại. Cô bắt xe đi từ Quảng Ninh, trở lại trường thăm thầy cô và bạn bè.

Ngày 27/2 vừa qua, cô được xuất viện sau 4 lần điều trị hoá chất tại Viện Huyết học – Truyền máu TƯ. Nghe bác sĩ thông báo “lui bệnh hoàn toàn” sau nửa năm điều trị, Vân Anh và bố mẹ như không tin vào tai mình, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc. 

Ngày ra viện, bác sĩ xoa đầu Vân Anh cười tươi: “Thật kỳ lạ, em có lẽ là người duy nhất đánh hóa chất loại nặng 4 lần vẫn không rụng tóc".

Ảnh minh họa.

Ngồi nói chuyện với Vân Anh, chúng tôi được cô cho biết “điều đáng sợ nhất khi điều trị bệnh không phải những cơn đau kéo dài liên tục”

Trả lời thắc mắc của chúng tôi, cô kể lại quãng thời gian 6 tháng điều trị căn bệnh ung thư máu, hay được nhiều người biết với tên gọi khác “bệnh máu trắng”.

Cô kể, “Điều ám ảnh nhất là chứng kiến giây phút cận tử của người khác. 6 tháng qua, em đã chứng kiến rất nhiều. Có hôm nằm ở tầng 8 truyền hoá chất không ngủ được, nghe được tiếng vang lớn từ phòng cấp cứu bên cạnh. Tiếng bác sĩ đếm để giật xung điện, tiếng người nhà bên ngoài khóc lóc, tiếng bước chân rầm rập, tiếng bánh xe kéo thi thể đi ầm ầm. Lúc đó nghĩ mình cũng sắp chết nên em và chị nằm cùng phòng đều im lặng, không ai nói với ai câu nào”

Lần đầu tiên chứng kiến cái chết đang đến gần ngay trước mắt mình là khi nằm ở phòng chờ la liệt bệnh nhân.

“Nhiều người nằm la liệt, người thì cười khỏe mạnh, người thì ốm yếu khóc lóc, ai nấy đều bịt khẩu trang kín mặt, căn phòng không khác nào một nghĩa địa dành cho người sống. Ám ảnh nhất là một chị nằm cạnh giường. Đó là người yếu nhất trong 16 người ở phòng.

Chị chia sẻ về cuộc sống đang hạnh phúc, có chồng và 2 con thơ, chị không muốn chết nhưng nằm trước mặt mình là người phụ nữ gầy còm ốm yếu, thều thào câu được câu chăng. Nhiều lúc bác sĩ vào hỏi thăm chị không thể mở miệng trả lời, nằm bất động và khóc”

Giống như bao bệnh nhân ung thư máu khác, Vân Anh từng trải qua những tháng ngày đau đớn khủng khiếp khi truyền hoá chất.

Khi những cơn đau tưởng chết đi sống lại hành hạ, Vân Anh may mắn gặp được 1 người bác, cũng là người đưa cô tiếp nhận tri thức đạo phật, giúp cô biết đến thiền và giúp cô luôn lạc quan kể cả trong giờ phút sinh tử.

“Nỗi sợ hãi của bệnh nhân ung thư là sợ bị rơi vào quên lãng, sợ phải bước đi trên con đường đến thế giới khác một mình. Vậy bạn hãy nhớ, sẽ đến một thời điểm mà không còn người nào sống và nhớ xem ai đã từng hiện diện trên cõi đời này. Tất cả mọi thứ đều trở về con số không tròn trĩnh.

Có thể thời điểm đó sẽ đến sớm hay muộn, nhưng dù bạn có may mắn sống sót thì cũng không sống mãi được, ai rồi cũng phải chết chỉ khác nhau rằng ai đã từng sống có ý nghĩa hơn ai. Và nếu như việc bị lãng quên hay sợ hãi làm bạn lo lắng thì mình khuyên chân thành hãy quên nó đi và lạc quan đến hơi thở cuối cùng, đó mới là điều ý nghĩa.

Một lúc nào đó những nỗi đau này sẽ trở nên hữu dụng, bạn sẽ bình thản thấy mình như đang đứng ngoài quan sát nỗi đau của chính mình.

Sau tất cả, nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai”, Vân Anh viết.

(theo dân trí)